CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ta tức tối đùng đùng đến tìm tôi để hỏi tội.
Lúc đó đã sát giờ tan tầm, đồng nghiệp trong văn phòng hầu như đã về hết.
Đôi mắt đỏ ngầu, anh ta hùng hổ xông thẳng đến trước bàn làm việc của tôi, đập mạnh một cú xuống mặt bàn vang lên một tiếng chát chúa.
“Hứa Liên! “
Anh ta cố đè thấp giọng, nhưng âm điệu vẫn run rẩy, ngập tràn sự phẫn nộ sục sôi.
“Cô có ý gì đây? Cô dám đăng video lên diễn đàn công ty à? Cô muốn hủy hoại tôi đến thế cơ à? Cô đúng là thâm hiểm! “
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, tắt máy tính rồi thong thả thu dọn đồ đạc.
Nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo vì tức giận của anh ta—chính khuôn mặt đã từng khiến tôi rung động, và cũng từng khiến tôi thất vọng cùng cực.
Còn giờ đây, đọng lại chỉ là sự xa lạ và nực cười.
“Tôi thâm hiểm? “
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
“Tôi chỉ đem những chuyện đã xảy ra phơi bày nguyên si, không thêm thắt lấy một chữ mà thôi. “
“Trịnh Tầm, là chính hành động của anh đã hại anh ra nông nỗi này, chẳng liên quan gì đến tôi cả. “
“Cô. .. “
Anh ta chỉ thẳng vào mũi tôi, cứng họng đến mức môi run rẩy.
“Người đàn bà này. .. sao cô có thể độc ác đến thế! Dù gì chúng ta cũng từng yêu nhau một thời gian cơ mà! “
“Từng yêu á? “
Tôi bật cười khẽ, tiếng cười sặc mùi mỉa mai.
“Nếu cái gọi là ‘tình yêu’ của anh, chính là sau khi chia tay không từ thủ đoạn hắt nước bẩn vào người tôi chỉ để bảo vệ cái lòng tự trọng nực cười của anh. .. “
“. .. Vậy thì thứ tình yêu này, tôi thà chưa bao giờ có còn hơn. “
Tôi xách túi lên, đứng dậy định lướt qua anh ta.
Anh ta chợt tóm chặt lấy cổ tay tôi, sức siết mạnh đến kinh người.
“Cô không được đi! Cô phải xóa bài viết ngay lập tức, rồi đi giải thích với mọi người rằng đây chỉ là hiểu lầm! “
Đến tận giây phút này, thứ mà anh ta bận tâm vẫn chỉ là thể diện của bản thân.
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mặt anh ta.
“Trịnh Tầm, anh vẫn chưa hiểu à? Giữa chúng ta từ lâu đã chẳng còn chút quan hệ nào nữa rồi. “
“Tôi không có nghĩa vụ phải tiếp tục đắp nặn cho cái bộ mặt giả tạo của anh nữa. “
“Là tự anh xé rách nó, vậy thì phiền anh tự đi mà nhặt từng mảnh dán lại. “
Nói xong, tôi không thèm nhìn anh ta thêm cái nào, sải bước đi thẳng.
Bước ra khỏi cửa công ty, gió đêm mang theo chút hơi lạnh mơn man da mặt, lại khiến tôi cảm thấy vô cùng tỉnh táo và tự do.
7
Cuộc đối đầu trong văn phòng giống như một trận động đất không lớn không nhỏ, dư chấn âm ỉ vài ngày rồi cuối cùng cũng dần lắng xuống.
Trịnh Tầm không đến tìm tôi nữa. Có lẽ sự tuyệt tình của tôi tối hôm đó đã khiến anh ta nhìn rõ thực tại, hoặc cũng có thể anh ta đang bận sứt đầu mẻ trán xử lý mớ bòng bong do đoạn video trên diễn đàn gây ra nên chẳng còn tâm trí đâu mà đối phó với tôi.
Hình tượng của anh ta ở công ty tụt dốc không phanh. Từ một thanh niên tài tuấn được người người ca ngợi, giờ anh ta lại biến thành gã đạo đức giả làm trò cười trong những lúc trà dư tựu hậu của đồng nghiệp.
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ suy sụp, hoặc chí ít cũng phải an phận thu mình lại một thời gian.
Nhưng mới qua hai tuần, trong công ty lại nổ ra một tin đồn mới, chấn động hơn nhiều ——
Trịnh Tầm và Tạ Tình — cô con gái rượu độc nhất của sếp tổng, đang hẹn hò.
Tin này hệt như một quả bom ném xuống mặt nước phẳng lặng, làm nổ tung cả công ty, khiến ai nấy đều xôn xao bàn tán.
Tạ Tình mới tốt nghiệp một ngôi trường danh giá ở nước ngoài về hồi năm ngoái, hiện đang ngồi ở vị trí Trợ lý Giám đốc phòng Marketing.
Nhưng ai cũng thừa biết, cô ta đích thị là “Trưởng công chúa” của cái công ty này.
Trẻ trung, xinh đẹp, tính tình cởi mở rạng rỡ, cô ta là kiểu người luôn tỏa sáng lấp lánh giữa đám đông.
Nhờ gia cảnh sung túc, trên người cô ta toát ra vẻ ngây thơ và sự tùy hứng bẩm sinh của một nàng tiểu thư đài các chưa từng nếm mùi sương gió.
Chẳng ai hiểu nổi hai con người tưởng chừng không có lấy nửa tia giao điểm này lại đến với nhau bằng cách nào.
Nhưng rõ ràng là Trịnh Tầm rất sẵn lòng cho cả thế giới biết chuyện này.
Anh ta rũ sạch vẻ xám xịt nhếch nhác dạo trước, thay vào đó là bộ mặt rạng rỡ hẳn lên, thậm chí còn hưng phấn, đắc ý hơn cả lúc xưa.
Ngày nào anh ta cũng lái xe đưa đón Tạ Tình đi làm. Bữa trưa thì đặt riêng nhà hàng cao cấp mang tới, tiệc trà chiều là những món bánh ngọt và cà phê tinh tế đắt đỏ, cứ thế phô trương gửi thẳng đến phòng Marketing, khiến mấy cô gái bên đó phải ré lên vì ghen tị.
Anh ta hệt như một con công đực, nóng lòng muốn xòe bộ lông đuôi lộng lẫy mới tậu được ra cho cả thiên hạ trầm trồ.
Và đương nhiên, khán giả mà anh ta muốn dằn mặt nhất, chính là tôi.
Chiều hôm đó, tôi vừa cầm cốc đi về phía pantry lấy nước thì đụng ngay mặt anh ta.
Anh ta không còn vẻ hùng hổ dọa người như lần trước, mà đổi sang bộ mặt cười tươi rói đầy đắc ý.
Anh ta chủ động dừng bước, cản đường tôi.
“Hứa Liên. “
Anh ta cất lời, giọng điệu ôn hòa cứ như thể giữa chúng tôi chưa từng xảy ra bất cứ xích mích nào.
“Dạo này. .. em vẫn khỏe chứ? “
Tôi nhìn anh ta, trong lòng chỉ thấy nực cười.
Anh ta diện một bộ vest may đo mới toanh, trên cổ tay đổi sang chiếc đồng hồ đắt tiền mà tôi chưa thấy bao giờ, tóc tai vuốt sáp bóng lộn không lệch một sợi, từ đầu đến chân đều dồn dập phát ra tín hiệu rêu rao rằng: “Bây giờ tôi sống tốt lắm”.
“Rất tốt, cảm ơn đã quan tâm. “
Tôi đáp nhạt, lách người định bỏ đi.
“Đừng đi vội thế chứ. “
Anh ta lại đưa tay chặn tôi lần nữa, hơi chúi người về phía trước, hạ thấp giọng.
Trong giọng điệu ấy pha lẫn sự khoe khoang và chút khoái cảm trả thù không buồn che giấu.
“Chắc em cũng nghe đồn rồi nhỉ? Anh và Tạ Tình đang hẹn hò. “
Tôi gật đầu, mặt không đổi sắc: “Nghe rồi, chúc mừng anh. “
Sự bình thản của tôi hiển nhiên không phải là phản ứng mà anh ta mong chờ. Thế là anh ta lại tiếp tục:
“Tiểu Tình cô ấy. .. thực sự rất tốt. “
“Cô ấy không giống như những người khác. Cô ấy phóng khoáng, có tầm nhìn, chẳng bao giờ đi so đo tính toán mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi. “
“Ở bên cô ấy, anh mới hiểu thế nào là tình yêu đích thực, thế nào là cảm giác được trân trọng và tôn trọng. “
“Những người khác” trong miệng anh ta, hay cái kẻ “so đo tính toán chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi”, là ai thì chẳng nói cũng tự hiểu.
“Thế à? “
Cuối cùng tôi cũng bật cười.
“Thế thì đúng là phải chúc mừng anh rồi, Trịnh Tầm. Cuối cùng anh cũng tìm được ‘chân ái’ của đời mình. “
“Cô có thái độ gì đấy hả? “
Anh ta lập tức thẹn quá hóa giận.
“Hứa Liên, có phải cô không cam tâm đúng không? “
“Có phải cô cảm thấy bị tôi đá, rồi tôi lại ngay lập tức tìm được một người bạn gái ưu tú hơn cô gấp trăm ngàn lần, nên trong lòng thấy ấm ức không? “
8
Tôi thu lại nụ cười, lẳng lặng nhìn anh ta như đang xem một vở hài kịch độc thoại vụng về.
“Trịnh Tầm, anh đang có sự hiểu lầm gì về bản thân mình à? “
“Anh quen ai, sống tốt hay không, đều chẳng liên quan nửa cắc gì đến tôi cả. “