Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Sáng hôm sau khi An An đến trường, tâm trạng tôi bỗng trở nên vô cùng vi diệu. Chỉ sau một đêm ngắn ngủi, cô học trò nhỏ này đã nghiễm nhiên trở thành cô con gái “đáng giá ngàn vàng” của tôi.
An An vốn dĩ rất xinh xắn với làn da trắng sứ và đôi mắt to tròn long lanh, khiến ai nhìn vào cũng chỉ muốn tan chảy. Tiếc là con bé hướng nội quá mức, lúc nào cũng lẳng lặng như một chiếc bóng nhỏ giữa đám đông.
Buổi trưa hôm đó, khi lũ trẻ đã chìm vào giấc ngủ, An An bỗng lấy cớ đi vệ sinh rồi lén kéo vạt áo tôi ra góc phòng. Giọng con bé mềm như bông, vương chút ngập ngừng: “Cô Lưu…”
Trời đất ơi, Kỷ Tư Viễn tu mấy kiếp mới có được cô con gái đáng yêu thế này cơ chứ? Tôi vội ngồi thấp xuống, dịu dàng hỏi: “Sao thế con?”
An An mím chặt môi, đắn đo hồi lâu mới thốt ra một câu chấn động: “Ba con nói… từ giờ con phải đổi cách xưng hô, gọi cô là mẹ rồi ạ?”
Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng, chỉ biết ấp úng: “Nếu ba con đã dặn thế… thì chắc là đúng rồi.”
An An nhìn tôi chăm chú, ánh mắt như muốn dò xét điều gì đó: “Cô bị ba con uy h.i.ế.p ạ?”
Tôi suýt thì sặc nước bọt. Chuyện tiền nong phân minh, sao có thể dùng từ “uy hiếp” nặng nề thế được? Tôi thật sự kinh ngạc, không hiểu Kỷ Tư Viễn dạy con kiểu gì mà mới năm tuổi đầu con bé đã biết dùng từ ngữ “hiểm hóc” như vậy.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Tất nhiên là không rồi. Cô… cô rất thích ba con mà.”
Con bé lại bồi thêm một câu: “Cô thích ba điểm nào ạ?”
Tôi bắt đầu vận dụng kỹ năng “mở mắt nói điêu” của mình: “Thì… anh ấy vừa đẹp trai, nhân phẩm lại tốt, tính tình thì hiền lành vô cùng…”
“Cô ơi…” An An nhíu đôi lông mày nhỏ xíu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cảm thông, “Những gì cô vừa nói, ba con chẳng có cái nào cả.”
“…”
Tôi bối rối giục con bé đi ngủ ngay lập tức. Sau một hồi trằn trọc, con bé khẽ kéo tay tôi, giọng lí nhí: “Mẹ ơi… mẹ đừng bỏ ba con nhé.”
Nhìn dáng vẻ nhỏ bé ấy, lòng tôi bỗng thắt lại vì xót xa. Tôi xoa đầu con bé, trấn an: “Yên tâm đi con.”
Làm sao mẹ nỡ bỏ ba con được? Anh ấy đâu chỉ là ba con, anh ấy còn là “ông chủ” của cái thẻ đen quyền lực trong tay mẹ nữa mà. Ai lại nỡ bỏ rơi “nhà tài trợ vàng” bao giờ đâu?
4
Ngày tôi và Kỷ Tư Viễn đi đăng ký kết hôn, trời nắng đẹp đến lạ kỳ. Anh dắt theo An An đứng chờ dưới lầu, còn tôi thì lén lút cầm cuốn sổ hộ khẩu như đi ăn trộm, vội vàng chạy ra cửa.
Trong ba người, có lẽ Kỷ Kim An là người hân hoan nhất. Con bé chớp mắt hỏi: “Mẹ ơi, mẹ không vui ạ?”
Tôi nặn ra một nụ cười rạng rỡ: “Vui chứ, ngày trọng đại thế này sao không vui cho được!”
Mục đích của cuộc hôn nhân này là để cho An An một mái ấm vẹn tròn, nên tôi đương nhiên phải diễn trọn vai một người vợ hiền, một người mẹ đảm.
An An cười híp cả mắt, hăng hái đề nghị: “Vậy mẹ nắm tay ba đi!”
“…”
Tôi lén liếc sang Kỷ Tư Viễn. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng cực kỳ tuấn tú, đường nét khuôn mặt sắc sảo như tạc tượng, chỉ có điều khí chất “người lạ chớ gần” vẫn tỏa ra ngùn ngụt.
Tôi nuốt nước bọt, định tìm cách thoái thác: “Hay để mẹ nắm tay con…”
Lời còn chưa dứt, một hơi ấm bất ngờ bao phủ lấy lòng bàn tay tôi. Bàn tay anh rộng và ấm, những ngón tay thon dài xen vào kẽ tay tôi, siết chặt lấy. Theo bản năng, tôi hơi rụt lại, nhưng anh chẳng hề có ý định buông ra, cứ thế dắt tôi bước về phía trước.
Anh khẽ giúp tôi vén lọn tóc mai ra sau tai, tông giọng trầm thấp đầy mị lực vang lên sát bên: “Mới diễn trước mặt con gái một chút mà em đã thẹn thùng rồi sao?”
Tôi nở một nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn: “Ai thẹn chứ? Tại hơi ấm từ tay anh làm em… ‘nghiện’ quá, chẳng muốn buông ra chút nào đây này.”
Bên ngoài thì diễn cảnh vợ chồng son mặn nồng thắm thiết, nhưng chỉ cần An An vừa quay mặt đi chỗ khác là hai đứa tôi lập tức “buông tay nhau ra” nhanh như chạm phải điện giật. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vô tình liếc mắt sang thì phát hiện… ơ kìa, vành tai Kỷ Tư Viễn hơi đỏ lên thì phải?
Cái ông chú này, con cũng đã năm tuổi rồi mà còn bày đặt diễn vai “trai tân ngây thơ” cho ai xem không biết!
Bước vào Cục Dân chính, chúng tôi tiến hành quy trình “nhanh – gọn – nhẹ”: đăng ký rồi chụp ảnh. Đứng trước ống kính, cạnh bên là người đàn ông mà tổng cộng đời này tôi mới gặp đúng hai lần, mặt tôi đơ ra như khúc gỗ.
Anh thợ chụp ảnh nhiệt tình nhắc nhở: “Cô dâu đừng căng thẳng quá, thả lỏng ra nào! Cười lên đi em, nhìn em như kiểu bị anh nhà bắt cóc lên xe hoa ấy!”
Tôi lập tức nặn ra một nụ cười toe toét, khoe trọn bộ răng trắng bóc của mình. Kỷ Tư Viễn đứng bên cạnh, cúi đầu thì thầm vào tai tôi: “Căng thẳng cái gì, bộ tôi ăn thịt em chắc?”
Tôi liếc xéo anh một cái. Dĩ nhiên là đại tổng tài không căng thẳng rồi, ai biết được anh đã kinh qua bao nhiêu lần chụp ảnh cưới thế này. Tôi lầm bầm: “Em đâu có ‘dày dặn kinh nghiệm’ trận mạc như anh.”
Đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm: “Em nói gì cơ?”
Đúng lúc đó, đèn flash lóe lên. Khoảnh khắc “ân oán tình thù” ấy chính thức được ghi lại vĩnh viễn. Anh thợ chụp ảnh gật gù đắc ý: “Đấy, cảm xúc dạt dào thế này mới đúng chứ! Trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.”
An An ngồi bên cạnh vừa nhai xong cái kẹo mút, bỗng cao hứng hô to: “Ba ơi, ba thơm má mẹ một cái đi!”
Tôi và Kỷ Tư Viễn đồng loạt hóa đá tại chỗ. Cái này… trong hợp đồng “ngàn vàng” kia đâu có ghi mục “phụ phí” này đâu nha!
“Kìa, phía sau còn bao nhiêu anh chị đang chờ, mình nhanh chân lên anh.” Tôi vội vã tìm cớ lấp l.i.ế.m rồi kéo cả nhà rút lui chiến thuật. Sau lưng tôi vang lên tiếng cười trầm thấp đầy trêu chọc của Kỷ Tư Viễn: “Mẹ ngại rồi kìa, con đừng chọc mẹ nữa.”
5
Hiệu suất làm việc của nhà giàu đúng là không đùa được. Rất nhanh, tài khoản của tôi đã “ting ting” nhận ngay một triệu tệ. Nhưng kèm theo đó là một rổ rắc rối cũng ập tới nhanh không kém sau vụ kết hôn chớp nhoáng này.
Ví dụ như lúc này, An An ngây thơ hỏi: “Cô giáo ơi, tối nay mẹ có về nhà với con không?”
Để giữ kín bí mật “mẹ kế triệu đô”, tôi và con bé đã có thỏa thuận ngầm: ở trường chỉ được gọi là “cô giáo”. Khi con bé thốt ra câu này, chúng tôi đang đứng ngay cổng trường mầm non.
Đúng lúc đó, một chiếc xe quen thuộc trờ tới. Chị họ và anh rể tôi bước xuống. Bà chị họ này từ nhỏ đã mắc bệnh “cuồng so sánh”, từ cái áo, chiếc vòng cho đến tiền tiết kiệm hay chuyện lấy chồng, cái gì chị ta cũng phải dìm tôi xuống cho bằng được mới hả dạ.
Hôm nay, chị ta diện đôi cao gót bảy phân, đứng lên vừa khéo bằng chiều cao của tôi. Chị ta liếc nhìn cổng trường rồi õng ẹo bước tới: “Ôi dào, cái nghề này chắc cực lắm em nhỉ, chị nhìn mà thương. Chứ chị ngồi văn phòng cả ngày chỉ biết uống trà, chán phát điên lên được ấy.”
Anh rể thì khúm núm xách túi hộ: “Vợ anh đúng là tốt bụng, còn cẩn thận gói cả cơm căng-tin công ty mang cho em gái ăn nữa đây này.”
Chị họ cười giả lả: “Dù sao cũng là chị em lớn lên cùng nhau, chị không thương em thì thương ai.”
Tôi nhìn cái hộp cơm “bố thí” kia, mặt không cảm xúc: “Tránh ra, cản đường rồi.”