Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Anh rể lập tức trừng mắt quát: “Mày nói chuyện kiểu gì với chị mình thế hả? Người ta có lòng mang đồ ăn đến mà thái độ thế à? Bảo sao 25 tuổi đầu rồi mà vẫn ế chỏng chơ ra đấy!”
Hai người này bộ rảnh rỗi sinh nông nổi, không có việc gì làm hay sao?
Tôi vốn định phớt lờ thị phi, chỉ muốn dắt tay An An lên xe đi cho khuất mắt. Thế nhưng, cô bé vốn luôn dịu dàng nết na ấy bỗng dưng buông tay tôi ra, dang đôi tay nhỏ xíu đứng chắn ngay trước mặt tôi như một vệ sĩ tí hon.
“Không được bắt nạt mẹ cháu!”
Giọng con bé trong trẻo nhưng cao vút, mang theo sự sắc bén khiến ai nấy đều giật mình. Bà chị họ tôi đứng hình mất năm giây, rồi kinh ngạc thốt lên: “Mày… mày có con từ bao giờ thế?”
Anh rể cũng hùa vào, mặt đầy vẻ hoài nghi: “Nhìn thế này chắc cũng đẻ được vài năm rồi nhỉ?”
Ngay cả đồng nghiệp đứng gần đó cũng trố mắt nhìn tôi: “Cô Lưu, không phải cô vẫn rêu rao là mình độc thân à?”
Tôi: “…” (Đúng là tình ngay lý gian mà!)
Chị họ tôi như vừa bắt được vàng, ánh mắt lóe lên tia giễu cợt độc địa: “Nhìn đứa nhỏ tầm năm sáu tuổi rồi, chắc chắn không phải do mày sinh… Đừng nói là mày đ.â.m đầu vào làm mẹ kế cho người ta đấy nhé?”
Chị ta vừa nói vừa giả bộ lấy tay che miệng kinh hãi, nhưng tay kia thì thoăn thoắt bấm điện thoại: “Chuyện trọng đại thế này, chị phải báo ngay cho dì dượng mới được.”
An An khẽ kéo vạt áo tôi, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ hối lỗi: “Mẹ ơi… à không, cô giáo ơi, con làm sai gì sao ạ?”
Con bé còn quá nhỏ để hiểu được những ánh mắt vẩn đục xung quanh. Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của con, dịu dàng trấn an: “Con không sai, là do đầu óc người ta chứa toàn rác rưởi thôi.”
“Rác rưởi là sao ạ?” An An nghiêng đầu ngây thơ hỏi.
Tôi chưa kịp giải thích thì điện thoại trong túi rung lên bần bật. Là bố tôi gọi. Ông chỉ gầm lên đúng bốn chữ qua điện thoại: “VỀ NHÀ NGAY LẬP TỨC!”
Chị họ đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, ra vẻ ban ơn: “Chồng chị mới tậu con xe mới, nể tình chị em, cho mày ngồi nhờ một chuyến về nhà đấy.”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay chị ta chỉ – một chiếc xe hiệu gì đó mà tôi còn chẳng thèm nhớ tên. Tôi mặc kệ chị ta, dắt An An bước thẳng về phía trước. Chị ta vẫn dai như đỉa, chặn đường tôi: “Mày định bướng đến bao giờ?”
Nhiều lúc tôi tự hỏi, bà chị này muốn làm chị hay muốn làm mẹ tôi mà sao cái gì cũng thích xía vào thế nhỉ?
Tôi không thèm liếc chị ta lấy một cái, trước ánh mắt sững sờ của đám đông, tôi dắt An An bước thẳng đến chiếc Porsche đen tuyền vừa mới coóng – một chiếc xe trông thì khiêm tốn nhưng cái giá thì không khiêm tốn chút nào. Tài xế đã đứng chờ sẵn từ lâu, ông ấy thậm chí còn đang báo cáo tình hình cho “nóc nhà” thực sự.
Khi ông ấy áp điện thoại vào tai tôi, đầu dây bên kia chỉ vang lên hai từ trầm thấp nhưng đầy quyền lực:
“Chờ anh.”
Người ta nói “tiếng lành đồn gần, tiếng dữ vang xa” quả không sai.
Lúc tôi về đến nhà, bố tôi đã đốt hết sạch một bao t.h.u.ố.c lá, xung quanh là cả một “đội quân” họ hàng đang túc trực chờ xem kịch hay. Vừa thấy bác tài xế bụng phệ đưa tôi lên lầu, mắt bố tôi giật liên hồi: “Mày… mày cưới cái ông này hả?”
Bác tài xế hoảng hốt xua tay như gặp ma: “Không! Không phải tôi!” rồi lập tức “vắt chân lên cổ” mà chạy.
Bố tôi tức đến mức vớ luôn cây chổi ném theo: “Đồ không có trách nhiệm! Mày nhìn xem Nhược Nhược, mày rước cái hạng gì về làm chồng thế này!”
Bố mẹ tôi cãi nhau cả đời, lần này hiếm khi “song kiếm hợp bích” để thẩm vấn đứa con tội lỗi là tôi.
“Cuốn sổ hộ khẩu là mày ăn trộm đúng không?”
Tôi: “Vâng.”
Bố mẹ tôi nghẹn họng, mẹ tôi hỏi tiếp: “Thế thằng đó bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi: “Con cũng… không rõ lắm.”
Mẹ tôi trợn trắng mắt: “Thế mày rõ cái gì hả con? Có gửi trả đứa bé kia đi được không?”
Tôi giật nảy mình. Nếu để Kỷ Tư Viễn nghe thấy câu này thì hợp đồng một triệu tệ của tôi bay màu mất! Tôi lập tức đứng thẳng lưng, tuyên bố dõng dạc: “Dĩ nhiên là không! Từ giờ trở đi, con bé là con gái ruột của con, bố mẹ ruột nó cũng đừng hòng giành lại!”
Đám họ hàng ngồi chễm chệ trên sofa như đang xem liveshow hài kịch. Đặc biệt là anh rể tôi, vẻ hả hê hiện rõ trên mặt. Anh ta làm bộ làm tịch rót nước cho bố mẹ tôi: “Dì dượng bớt giận. Nhược Nhược nó còn trẻ người non dạ, chắc bị đại gia rởm nào đó dùng lời đường mật lừa đi nuôi con không công cho người ta rồi.”
“Hồi xưa con đã nói rồi, con bé này tâm tính không ổn định, dễ đi lệch hướng lắm. Học giỏi thì có ích gì, đâu có bằng con gái nhà con, tốt nghiệp cấp ba là biết quán xuyến việc nhà, cơm nước giặt giũ đâu vào đấy.”
Anh rể tôi bồi thêm một câu đầy vẻ khinh miệt: “Cái loại không có cốt khí, đi làm tập hai cho người ta. Nhìn con gái nhà tôi xem, lấy chồng đại gia có hai căn nhà, lại còn tốt nghiệp đại học danh giá…”
Cứ thế, anh ta đổ thêm dầu vào lửa khiến bố tôi tức đến mức huyết áp suýt chạm trần. Cả nhà chẳng ai biết, thực ra gã anh rể này ngày xưa từng bị tôi từ chối thẳng thừng. Sau khi lấy chị họ tôi, anh ta vẫn thi thoảng nhắn tin quấy rối kiểu: “Chảnh làm gì? Với cái loại như mày thì đời nào cưới được ai tốt hơn tao?”
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh rể, mỉa mai: “Anh chị là giống ếch à? Sao suốt ngày cứ kêu ồm ộp như ếch ngoài đồng thế?”
Thấy tôi dám bật lại, bố tôi cầm chổi lao tới định cho tôi một trận. Tôi nhắm mắt chịu đựng, nhưng cơn đau không hề tới. Kỷ Tư Viễn đã xuất hiện, chắn trước người tôi, lông mày khẽ nhíu lại: “Em không sao chứ?”
Nhà tài trợ vàng đã đến!
Tôi lắc đầu, mắt sáng rực lên. Dạo này cứ thấy anh là tôi lại hưng phấn như thấy núi tiền di động vậy. Nhưng trong mắt người khác, cái nhìn của tôi chắc là “tình thâm ý nặng” lắm.
Kỷ Tư Viễn khẽ cụp mắt, giọng nói mang theo chút xót xa: “Xin lỗi, anh không biết mọi chuyện lại thế này…”
Bố tôi ngơ ngác hỏi: “Cậu… cậu là ai?”
Tôi nhanh nhảu cướp lời: “Là bố của con gái con!”
Mọi người: “…”
Bố tôi không tin: “Nhược Nhược, nói thật đi, hai đứa nhìn chẳng có vẻ gì là quen nhau cả!” (Công nhận gừng càng già càng cay, nhìn một cái là biết chúng tôi không thân!)
Kỷ Tư Viễn trầm giọng, lễ phép cúi đầu: “Bố, mẹ, xin lỗi hai bác. Gần đây con bận quá nên chưa kịp sang thưa chuyện. Đây là chút quà mọn con chuẩn bị cho gia đình ạ.”
Anh vừa dứt lời, một dàn vệ sĩ áo đen lù lù tiến vào, khiêng đồ đạc chất cao như núi. Tôi nhìn mà xót xa, thầm nghĩ không biết đống này có trừ vào lương tháng sau của mình không đây? Đồ nhiều đến mức chất đầy cả lối đi, lan sang tận phòng bên cạnh.
Tôi khẽ kéo tay áo anh, thì thầm: “Anh ơi, phòng bên cạnh không phải nhà em đâu.”
“Anh biết,” Anh thấp giọng trả lời, gương mặt vẫn không đổi sắc, “Nửa tiếng trước anh vừa mua luôn căn đó rồi.”
“…”
“Bố, con biết bố thích uống trà, nên đã mua một mặt bằng dưới lầu để mở trà thất, sau này giao cho bố trông coi.”
Trời biết, vì muốn mở trà quán mà bố tôi với mẹ tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần rồi.