Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bố tôi nghẹn họng trân trối, chỉ biết huých vai mẹ tôi: “Bà… bà nói gì đi chứ!”
Mẹ tôi vừa định hắng giọng khai hỏa: “Cái anh này, chuyện này thì…”
“Mẹ,” Kỷ Tư Viễn thản nhiên ngắt lời, gương mặt vẫn phong thái tự tại, “Con nghe nói dạo trước mẹ có chút hiểu lầm với bà chủ siêu thị dưới nhà. Mẹ yên tâm, con vừa cho người mua đứt chỗ đó rồi. Sắp tới sẽ cải tạo thành một câu lạc bộ mạt chược cao cấp, để mẹ đứng tên làm bà chủ.”
Cần phải biết rằng, mẹ tôi và bà chủ siêu thị kia vốn là “không đội trời chung”. Mẹ tôi từng chống nạnh tuyên bố giữa chợ là có ngày bà sẽ mua lại cái siêu thị rách đó để làm sòng mạt chược cho bõ ghét. Ai mà ngờ, giấc mộng viển vông ấy lại được anh con rể “từ trên trời rơi xuống” thực hiện hóa trong vòng một nốt nhạc.
Mẹ tôi ngập ngừng, tông giọng giảm đi 80% âm lượng: “Kìa con rể… thế này thì… có tiện quá không?”
Đúng là lấy tiền đè người thì hơi thô, nhưng mà nó… hiệu quả thật sự! Tôi đứng bên cạnh mà thấy cảnh tượng này quen mắt dã man, cứ như đang xem phim tổng tài bá đạo vậy.
Lúc này, sắc mặt đám họ hàng thay đổi xoạch xoạch như lật bánh tráng. Chỉ còn bà chị họ ban nãy còn hớn hở chờ xem tôi bị đuổi khỏi nhà, giờ thì mặt mũi méo xệch vì tức tối.
“Đã ly dị, lại còn dắt theo đứa con riêng, có gì mà tinh tướng chứ?” Chị ta quay sang lay vai mẹ tôi, “Dì ơi! Chỉ mấy thứ đồ này mà dì với dượng đã bị mua chuộc rồi sao? Miệng nói mua nhà mua cửa chưa chắc đã thật đâu! Chồng ơi, anh vào kiểm tra xem…”
Anh rể tôi mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng trừng mắt ra hiệu: “Em im ngay cho anh!”
“Nói cái gì mà im! Không phải chính anh bảo…”
“Câm mồm! Đây là SẾP TỔNG công ty anh!”
Cả phòng khách rơi vào một khoảng lặng c.h.ế.t chóc.
Sau một hồi hỗn loạn, có người rụt rè hỏi: “Thế… hai đứa quen nhau kiểu gì?”
Tôi đang mải ăn táo mà tí thì nghẹn cổ. Nếu để họ biết “nghề” của tôi là làm mẹ thuê giá một triệu tệ, chắc đám họ hàng này sẽ tranh nhau nộp CV mất. Tôi lập tức ra quyết định dứt khoát:
“Bố mẹ, tối nay con về nhà anh ấy luôn. Bọn con xin phép đi trước nhé!”
Nói rồi, tôi kéo theo “một triệu tệ”… à không, kéo theo Kỷ Tư Viễn chuồn lẹ khỏi cái “hang cọp” đầy thị phi này.
Khổ nỗi, Kỷ Tư Viễn cao tận một mét chín, còn tôi thì chỉ có mét sáu lăm lẻ vài phân. Nhìn từ đằng sau, chúng tôi chẳng khác nào cặp đôi người khổng lồ và người lùn đang dắt đứa trẻ đi dạo. Tôi hồng hộc chạy phía trước, anh thong dong sải bước phía sau, nhìn mà muốn sang chấn tâm lý.
Vừa ra đến cổng khu tập thể, bác bảo vệ già đã gọi với theo đầy nhiệt tình: “Ơ kìa Tiểu Nhược, lại đổi bạn trai nữa à? Lần này là ‘cực phẩm’ nhất đấy nha!”
Bác ơi là bác! Bác có thể bớt cái sự “nhiệt tình” đó lại ngay trước mặt “chính chủ” được không?
Tôi vội vàng quay sang giải thích với Kỷ Tư Viễn: “Anh đừng hiểu lầm, tại bố mẹ em giới thiệu nhiều quá, em chỉ đi gặp mặt xã giao theo ý ông bà thôi…”
Anh gật đầu, giọng điệu vẫn xa cách: “Anh sẽ không can thiệp vào chuyện riêng tư của em.”
Nhưng đi được một đoạn, anh bỗng hỏi thêm một câu: “Thế anh là người thứ mấy?”
“Là người đầu tiên! Người đầu tiên luôn ấy!” Tôi cuống quýt đáp, “Đời này em mới chỉ kết hôn với mình anh thôi mà!”
Anh “ừ” một tiếng nhẹ bẫng rồi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt tĩnh tâm, không nói thêm lời nào nữa.