Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6.
Trường mầm non tổ chức hội thao tương tác giữa phụ huynh và các bé. Trò chơi “Đội bóng về đích” yêu cầu hai người dùng trán kẹp bóng, không được dùng tay, đội nào về nhanh nhất sẽ thắng.
Hôm đó, Kỷ Tư Viễn xuất hiện trong bộ đồ thể thao cực kỳ năng động, trông trẻ trung như sinh viên đại học. Đến lượt lớp An An, tôi thấy con bé nhìn mình với ánh mắt đầy mong đợi. Nhớ lại lời dặn con bé trước đó về việc giữ bí mật, tôi bỗng thấy chạnh lòng.
Tôi bước tới trước mặt con bé, dõng dạc tuyên bố: “Hôm nay cô giáo Nhược xin phép nghỉ, ở đây chỉ có mẹ của An An thôi!”
An An cười híp cả mắt, còn hùng hồn hứa hẹn sau này lớn lên sẽ đưa tôi đi du lịch bằng… tên lửa.
Trò chơi bắt đầu. Vì Kỷ Tư Viễn quá cao nên anh phải bế thốc An An lên để hai cha con chạm trán kẹp bóng. Còn đến lượt tôi… cứ kẹp vào là bóng lại rơi.
Anh thở dài một tiếng: “Hay là… anh bế em luôn nhé?”
Đám đồng nghiệp ngồi phía sau bắt đầu la ó: “Bế gì tầm này nữa, hôn luôn đi!”
Phụ huynh khác cũng hưởng ứng: “Hôn một cái là cho giải nhất luôn!”
Mấy người thì biết cái gì chứ? “Chủ tịch” mà tôi cũng dám hôn sao? Cảnh tượng này làm tôi nhớ lại hồi nhỏ bị bố mẹ ép biểu diễn văn nghệ trước mặt họ hàng, vừa nhục vừa hãi.
Dưới áp lực ngàn cân, trán tôi cứ thế đụng vào trán Kỷ Tư Viễn liên tục. Lần cuối cùng, chân tôi trượt một phát, cả người lao thẳng vào lồng n.g.ự.c vững chãi của anh.
Anh nuốt nước bọt, bật cười khẽ: “Chắc sau hôm nay phải mua bảo hiểm cho cái đầu này mất.”
Tôi nghiến răng: “Cười cái gì, nhanh lên!”
Anh lầm bầm: “Em dữ thế, anh đã cố hết sức rồi còn gì.”
(5) Khi con số một triệu tệ tiếp theo nảy vào tài khoản, tôi bỗng thấy “ngứa tay” muốn tiêu tiền. Dạo này cơm ăn áo mặc đều do Kỷ Tư Viễn lo liệu, tiền trong tay cứ thế tích tụ lại thành một dãy số dài dằng dặc.
Tôi gọi cho đứa bạn thân: “Mày biết cách nào tiêu tiền nhanh nhất không?”
Nó im lặng ba giây: “Mày bị úng não à?” rồi dập máy cái rụp.
Tôi kiên trì gọi lại: “Tao nghiêm túc đấy!”
Nó suy nghĩ một hồi: “Vậy tối nay qua quán bar của tao, tao dạy mày cách tiêu tiền.”
Thế là tôi dõng dạc xin Kỷ Tư Viễn cho nghỉ phép buổi tối, không quên buông một câu đầy bí ẩn: “Đêm nay em về muộn, anh đừng đợi cửa.”
Kỷ tổng nhướng mày, giọng trầm thấp tra hỏi: “Đi đâu? Làm gì?”
Tôi mặt không biến sắc, thuận miệng bịa đại một lý do nghe rất đỗi phụ nữ: “Đi tân trang nhan sắc, làm đẹp định kỳ thôi mà.”
Đã bao lâu rồi tôi không đặt chân vào chốn phồn hoa đô hội? Đèn led quay cuồng, nhạc đập tức ngực, mấy cô nàng nóng bỏng uốn éo như không có xương sống. Nhưng điều làm tôi “sốc tận óc” là vừa bước vào phòng bao đã thấy mười anh chàng người mẫu, anh nào anh nấy cơ bụng sáu múi sừng sững như dãy Trường Sơn đang đứng xếp hàng chờ đợi.
Tôi đứng hình mất năm giây, lắp bắp: “Các anh… nhầm phòng rồi đúng không?”
Một anh chàng có giọng nói trầm khàn, quyến rũ đến mức “gây tê” màng nhĩ khẽ cúi đầu: “Chị ơi, bọn em đợi chị từ nãy đến giờ rồi.”
Một anh đẹp trai khác lướt tới, đưa ly rượu sát môi tôi: “Em gái, làm một ly chứ?”
Tôi rùng mình một cái, hiểu ngay đây là “món quà” báo bá của nhỏ bạn thân. Nhưng thôi, tiền cũng đã trả rồi, phí của trời là tội ác. Thế là tôi nhập tiệc. Phải công nhận mấy anh chàng này “lăn lộn” nhiều nên nói chuyện duyên dáng xỉu, dỗ tôi cười đến mức suýt thì quên luôn cả tên thật của mình.
Đúng lúc cuộc vui đang lên đến đỉnh điểm, tôi đang hăng m.á.u chơi oẳn tù tì, quyết tâm uống cho mười “vị thần” này gục ngã dưới chân mình, thì một luồng khí lạnh thấu xương bao trùm cả căn phòng.
Sau lưng vang lên tiếng nói lạnh lẽo như từ hầm băng vạn năm: “Uống vui vẻ quá nhỉ?”
Tôi chưa kịp quay đầu đã vung tay hô lớn: “Phục vụ đâu! Thêm một chai nữa cho chị!”
Đến khi định thần lại, nhìn rõ gương mặt người đứng sau, tôi mới thấy đời mình coi như xong phim. Dưới ánh đèn laser xanh lè của quán bar, mặt Kỷ Tư Viễn trông… kinh dị hơn cả phim của Marvel. Đầu anh lúc này như đang mọc thêm một dàn đèn xanh rực rỡ vậy.
Tôi lắp bắp: “Anh… anh nghe em giải thích, chuyện không như anh thấy đâu!”
Tôi nhìn quanh, mười anh người mẫu đã nằm la liệt như ngả rạ. Kỷ Tư Viễn cầm chai rượu trên bàn lên, giọng mỉa mai tận cùng: “Đây là cách em… đi làm đẹp sao?”
Cãi không nổi, tôi quyết định dùng chiêu cuối: Giả vờ say rượu, người nhũn ra như bún.
“Lại còn giả say?” Anh lột mặt nạ tôi ngay tắp lự. “Từ giờ trở đi, mỗi lần đặt chân đến đây, trừ mười vạn tệ tiền lương.”
Tôi tức đến nổ phổi, gào lên: “Anh động vào thân xác em cũng được, nhưng tuyệt đối đừng động vào… TIỀN của em!”
“Động vào em cũng được?” Anh lặp lại câu đó với tông giọng trầm đục khiến tim tôi rụng rời. Vì anh đứng quá gần, tôi có thể nhìn rõ hàng mi dài và đôi mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng người đối diện. Người đàn ông này… đúng là yêu nghiệt mà!
Trong phút chốc bị “nhan sắc” mê hoặc, tôi nhón chân lên, hôn chụt một cái rõ kêu vào môi anh, rồi gục đầu vào n.g.ự.c anh ngủ say như c.h.ế.t (lần này là thật).