Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi chúng tôi trở về căn biệt thự xa hoa, An An đã đứng đợi sẵn ở cửa với vẻ mặt mong ngóng. Vừa thấy xe đỗ, con bé đã lon ton chạy tới. Kỷ Tư Viễn cúi người, định dang tay bế con gái rượu.
Thế nhưng, An An lại “lách người” qua anh một cách điệu nghệ, lao thẳng vào lòng tôi: “Mẹ ơi, con lo cho mẹ muốn c.h.ế.t luôn!”
Kỷ Tư Viễn: “…”
Cánh tay anh sượng trân giữa không trung, gương mặt hiện rõ vẻ ngỡ ngàng như không thể tin nổi mình vừa bị con gái yêu “cho ra rìa”.
Căn biệt thự này rộng đến mức tôi đi còn thấy mỏi chân. Quản gia dặn tôi: trong nhà này tôi muốn đi đâu cũng được, trừ căn phòng ở góc cuối tầng hai.
Trí tưởng tượng của một giáo viên mầm non hay đọc truyện mạng như tôi lập tức bay xa: Căn phòng đó… chắc chắn chứa đựng bí mật về mẹ ruột của An An? Một vết thương lòng mà Kỷ Tư Viễn không muốn ai chạm tới? Nhưng tôi tự nhắc mình phải biết điều. Người biết quá nhiều bí mật của đại tư bản thường không có kết cục tốt đẹp đâu.
Phải công nhận, Kỷ Tư Viễn đúng là sếp lớn, làm gì cũng có quy trình. Ngay cả bữa tối cũng được anh kiểm soát thời gian trong vòng đúng mười lăm phút.
Tôi đang say sưa kể chuyện cười cho An An nghe thì anh bỗng khẽ ho hai tiếng. Tôi lờ đi, kể tiếp đến đoạn cao trào. Anh lại “khụ khụ” thêm hai tiếng nữa. Tôi nhịn không nổi, quay sang hỏi: “Anh bị cảm à?”
Anh cụp mắt, chỉ tay vào bát cơm của tôi: “Em còn đúng năm phút để ăn xong chỗ đó.”
“…” (Tôi xin rút lại lời khen anh ta “hiền lành” lúc trước!)
Ăn xong, An An đi luyện đàn, tôi tranh thủ ra vườn đi dạo cho tiêu cơm. Vừa đi vừa nghe nhạc, thỉnh thoảng lại lướt app ngân hàng để ngắm nhìn số dư sáu con số không đằng sau số một cho đỡ ghiền. Mải “bay” theo những con số quá, đến lúc ngẩng mặt lên… tôi phát hiện mình lạc đường rồi.
Trời đã sập tối, xung quanh yên tĩnh đến phát sợ, thỉnh thoảng còn có tiếng hú văng vẳng nghe như phim kinh dị. Tôi đ.á.n.h liều gọi điện cho Kỷ Tư Viễn, giọng lí nhí: “À… anh ơi…”
Đầu dây bên kia truyền đến tông giọng lạnh nhạt đặc trưng: “Tôi đang họp, có chuyện gì sao?”
Tôi cười trừ: “Không có gì, em chỉ muốn khen khu biệt thự nhà mình… rộng ghê hồn.”
Anh im lặng vài giây: “Ừ, đúng là rất rộng.”
Cảm nhận được sự thờ ơ của anh, tôi ấp úng: “Thì… cái đó…”
“… Em lạc đường rồi đúng không?”
Anh bỗng bật cười, một tiếng cười trầm thấp và mang chút ý trêu chọc: “Xin lỗi, là do tôi chưa nghĩ chu toàn.”
Tôi chỉ biết cười gượng gạo. Cuối cùng, đích thân ngài sếp tổng phải rời cuộc họp để đi nhặt “vợ hờ” về nhà. Khi thấy tôi, anh còn đưa cho tôi một viên kẹo.
Khoan đã… đây chẳng phải loại kẹo anh vẫn dùng để dỗ An An mỗi khi con bé khóc nhè sao?
Tôi vội vàng đi theo anh về nhà, trong lòng thầm nghĩ: Thôi kệ, một triệu tệ một tháng thì bảo tôi ăn kẹo trẻ con cả đời tôi cũng cam lòng!
Sau một ngày dài cân não, tôi chỉ muốn đợi bảo mẫu dọn phòng xong là đ.á.n.h một giấc tới sáng. Nhưng đời không như là mơ, một biến số cực lớn đã xuất hiện mang tên Kỷ Kim An. Dưới cái nhìn giám sát đầy “trách nhiệm” của con bé, việc tôi và Kỷ Tư Viễn ngủ riêng phòng là điều bất khả thi.
Tôi đành lén lút mò sang phòng anh để bàn kế hoạch tác chiến. Nào ngờ, vừa đẩy cửa vào, đập vào mắt tôi là cảnh tượng “bổ mắt” đến mức suýt xịt m.á.u mũi: Kỷ Tư Viễn vừa tắm xong, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn vương lại đang lững lờ lăn dọc theo những khối cơ n.g.ự.c săn chắc…
Phải công nhận, vóc dáng của “nhà tài trợ vàng” này… không có điểm nào để chê.
Kỷ Tư Viễn lạnh giọng ra lệnh: “Nhắm mắt lại ngay!”
Tôi cuống quýt: “Đẹp… à không, tôi có thấy cái gì đâu! Mắt tôi mù rồi!”
Tôi đỏ mặt tía tai lùi lại, vừa đóng sập cửa thì đụng ngay đôi mắt to tròn, ngây thơ của An An đang cầm hộp sữa đứng đó. Con bé nghiêng đầu hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ không vào ngủ với ba? Trong sách nói vợ chồng là phải ngủ chung mà.”
Tôi toát mồ hôi hột, thầm nghĩ con bé này sao mà khó đối phó thế không biết. Tôi gượng cười lấp liếm: “À… mẹ vừa đi vệ sinh, đang đợi ba con vào làm ấm chăn giúp mẹ thôi.”
An An nghe xong lập tức quay vào phòng hét toáng lên: “Ba ơi! Ba mau làm ấm chăn cho mẹ đi, mẹ buồn ngủ lắm rồi!”
“…”
Đúng là con gái ngoan của mẹ, mẹ cảm động đến mức muốn “đăng xuất” ngay lập tức luôn đây này.
Lúc tôi rón rén quay lại phòng, Kỷ Tư Viễn đã nằm bất động trên giường với vẻ mặt như vừa mất hết niềm tin vào nhân loại. Rũ bỏ bộ vest đạo mạo ban ngày, trông anh lúc này giống hệt một “cô vợ nhỏ” đang co ro trong chăn chờ được sủng hạnh.
An An phấn khích vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh anh: “Mẹ ơi, mẹ nằm đây này!”
Tim tôi bỗng đập như đ.á.n.h trống trận. Kỷ Tư Viễn mấp máy môi, nói không ra hơi: “Cứ… giả vờ một chút thôi.”
Anh đúng là quá tin tưởng vào nhân cách của tôi rồi đấy Kỷ tổng ạ! Tôi mà hóa thú thì chính tôi còn sợ mình nữa là!
Tôi cố giữ vẻ mặt thanh cao, cứng nhắc nằm xuống cạnh anh. Vì chỉ mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, nên khi làn da chạm vào cánh tay nóng hổi của anh, cả người tôi như bị luồng điện vạn vôn chạy qua.
Đợi An An hài lòng rời đi, tôi vừa định nhúc nhích thì đầu gối lại vô tình chạm trúng đùi anh. Kỷ Tư Viễn giật b.ắ.n mình, lắp bắp: “E… em đừng có động đậy lung tung!”
Lúc này tôi mới để ý, từ cổ đến tận vành tai anh đã đỏ rực như tôm luộc. Tôi vội quay mặt đi chỗ khác: “Để mai tôi bảo người ta đổi cho anh bộ váy ngủ kín cổng cao tường hơn.”
Cúi đầu nhìn lại, tôi mới phát hiện cổ áo mình hơi rộng, mà nãy giờ còn “cựa quậy” không yên… Tôi lập tức bật dậy như lò xo, rón rén chuồn thẳng về phòng mình.