Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Trời ạ, hình như đêm qua tôi vừa “cưỡng hôn” kim chủ ba ba?
Vừa nhận ra sự thật kinh hoàng đó, tôi bật dậy giữa đêm như bị điện giật. Tửu lượng của tôi vốn cực tốt, nên cái nụ hôn kia… hoàn toàn là do tôi cố ý! Tôi lén lút mò xuống nhà định uống ly nước đá cho hạ hỏa.
Nào ngờ, giữa phòng khách tối om lại có một bóng người ngồi lù lù. Tôi hét toáng lên vì tưởng gặp ma.
“Là anh đây.” Một tiếng thở dài đầy bất lực vang lên.
Tim tôi đập còn nhanh hơn lúc nãy. Anh mới là người đáng sợ nhất đấy! Nửa đêm không ngủ còn ngồi đây làm gì? Đang tính xem trừ lương tôi bao nhiêu cho bõ tức à?
“Cho anh một lời giải thích thỏa đáng.” Anh trầm giọng nói.
Tôi nắm chặt vạt áo ngủ, giọng run run: “Giải thích… gì cơ?”
Ánh mắt anh u uất nhìn tôi: “Anh có điểm nào không tốt? Tại sao em phải tìm đến mấy cái loại đó?”
Anh hừ lạnh một tiếng: “Em thích nghe bọn họ gọi là ‘chị gái’ đến thế sao?”
Tôi im lặng như thóc. Anh lại bồi thêm: “So với anh, bọn họ hơn ở điểm nào? Giọng hay hơn? Dáng chuẩn hơn? Hay là… nhiều tiền hơn anh?”
Cái không khí này là sao đây? Kỷ tổng bị trúng tà hay bị nhập vai “oán phụ” rồi? Để bảo toàn tính mạng và túi tiền, tôi run rẩy đáp: “Trong lòng em, không ai có thể so sánh được với anh hết!” (Thật đấy, ai trả tôi một triệu tệ một tháng như anh chứ!)
Nghe xong câu đó, Kỷ Tư Viễn có vẻ rất hưởng thụ. Anh phẩy tay: “Được rồi, đi ngủ đi.”
Tôi lập tức co giò chạy thẳng về phòng, không dám ngoái đầu lại.
Kể từ đêm “đèn xanh” ấy, Kỷ Tư Viễn bỗng trở nên vô cùng kỳ quái. Trước đây giữa chúng tôi chỉ có mùi tiền sòng phẳng, giờ thì anh bắt đầu diễn vai “người đàn ông cần được yêu thương”.
Anh bị cảm, nhưng thay vì nằm nghỉ, anh cứ cố tình lượn lờ trước mặt tôi với dáng vẻ yếu ớt, mệt mỏi: “Em xem, hình như anh bệnh rồi thì phải?”
Tôi buông gói khoai tây chiên xuống, đi lấy nhiệt kế: “Đưa đây anh đo đi.”
“Anh mệt quá, không còn sức cầm nữa,” anh ghé sát người vào tôi, tay bắt đầu nới lỏng khuy áo, “Em giúp anh đi.”
Tôi: “…” (Kỷ tổng, liêm sỉ của anh bay đi đâu mất rồi?)
Tuy trước mặt tôi thì “mặt dày” như thế, nhưng ra ngoài anh vẫn giữ nguyên phong thái tổng tài lạnh lùng, khiến bao cô gái thèm thuồng. Hôm ấy đi mua đồ cho An An, một cô nàng tóc vàng xinh đẹp tiến tới, coi tôi như không khí mà bắt chuyện với anh: “Hi, anh đẹp trai, cho em xin WeChat được không?”
Kỷ Tư Viễn không trả lời ngay, mà quay sang liếc tôi, vẻ mặt đầy mong đợi. Tôi thì đang mải buôn chuyện với nhân viên bán hàng về mấy bộ đồ màu hồng cho An An nên chẳng thèm để ý.
Thấy vậy, Kỷ tổng bực dọc kéo tay tôi ra một góc, mặt đen như nhọ nồi: “Nói chuyện vui vẻ quá nhỉ?”
Tôi bị ngắt lời nên cũng hơi quạu: “Anh bị sao thế?”
Vừa dứt câu, tôi sực nhớ ra mình đang nói chuyện với “cột ATM” của mình. Tôi lập tức đổi giọng, xoay người lại hét lớn về phía cô gái tóc vàng kia: “Này cô kia, có chuyện gì thì tìm tôi mà giải quyết, đừng có lảng vảng quanh chồng tôi nữa!”
Không biết câu nói đó đã chạm đúng mạch nào của Kỷ Tư Viễn, mà cả ngày hôm đó, anh cười tươi như hoa nở, tâm trạng tốt đến mức lạ lùng.
Những ngày tháng “ngậm thìa vàng” bình yên cứ thế trôi qua cho đến tiệc sinh nhật sáu tuổi của Kỷ Kim An.
Vốn dĩ là tiểu công chúa danh chính ngôn thuận của nhà họ Kỷ, đáng lẽ con bé phải có một bữa tiệc linh đình chấn động cả thành phố. Thế nhưng năm nay, Kim An lại chủ động đòi tổ chức thật đơn giản. Con bé nép vào lòng tôi, thủ thỉ: “Con muốn tiết kiệm tiền giúp ba ạ.”
Khi ánh đèn vụt tắt, căn phòng rộng lớn chỉ còn le lói ánh nến lung linh. Kim An nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện đầy thành kính: “Con mong ba và mẹ sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
Tôi hơi khựng lại. Điều kỳ lạ là… trong điều ước của con bé, tuyệt nhiên không có lấy một chữ nào dành cho bản thân mình. Tôi xua đi cảm giác bất an, đặt một nụ hôn lên đôi má phúng phính của con: “Cưng à, cắt bánh thôi nào!”
Thú thật, lúc mới bước chân vào nhà họ Kỷ, tôi đúng là có chút “ý đồ” với xấp chi phiếu của Kỷ tổng. Nhưng sau một thời gian chung sống, tôi càng lúc càng thấy xót xa cho đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng này. Rốt cuộc con bé đã phải trải qua những gì để có được sự già dặn trước tuổi như thế?
Bánh kem còn chưa kịp cắt, cánh cửa phòng khách bỗng bị đẩy tung ra một cách thô bạo. “Rầm!”
Một người phụ nữ diện đồ da báo sành điệu, mắt đeo kính râm che nửa khuôn mặt bước vào. Đôi móng tay sơn đỏ chót của cô ta ấn mạnh lên công tắc, khiến cả phòng khách sáng rực đến chói mắt. Cô ta nện đôi giày cao gót xuống sàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích:
“Sinh nhật con gái mà không mời tôi sao?”
Kỷ Tư Viễn lập tức kéo Kim An ra sau lưng, tông giọng lạnh thấu xương: “Hứa Kỳ, cô đến đây làm gì?”
Người phụ nữ kia tháo kính, liếc nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân: “Lâu ngày không ghé, xem ra cái nhà này bắt đầu náo nhiệt lên rồi nhỉ.”
Tôi quay sang nhìn Kim An, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé đã trắng bệch không còn giọt máu. Thấy cô ta đi tay không, chẳng quà cáp cũng chẳng có lấy một lời chúc ra hồn, tôi cứ ngỡ đây là bà cô họ hàng xa lắc xa lơ nào đó tới tìm chuyện, bèn lên tiếng:
“Dì ơi, xin hỏi dì tìm ai ạ?”
Sắc mặt cô ta cứng đờ lại: “Cô vừa gọi ai là dì cơ?”
Nói rồi, cô ta nhìn chằm chằm vào Kim An: “Con gái ngoan của mẹ, sao mới đó mà đã không nhận ra mẹ rồi?”
Kim An run rẩy, nấp chặt sau lưng Kỷ Tư Viễn như muốn tan biến vào hư không. Tim tôi hẫng một nhịp. Hóa ra đây là mẹ ruột của Kim An, cũng chính là… vợ cũ của Kỷ Tư Viễn? Cảm giác khó chịu không tên bỗng dâng lên trong lòng khiến tôi thấy nghẹt thở.