Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hứa Kỳ bước lại gần, mùi nước hoa nồng nặc đến nhức óc ập vào mũi. “Ngoan nào, nói mẹ nghe, ở với ba có ai bắt nạt con không?”
Kim An hắt hơi liên tục hai cái vì dị ứng mùi hương, rồi bỏ chạy thục mạng lên lầu như thể gặp phải quái vật. Tôi biết ý, quay sang nói với Kỷ Tư Viễn: “Hai người cứ tự nhiên nói chuyện nhé.”
Anh nhíu mày: “Em định đi đâu?”
“Em đi tản bộ chút cho thoáng, hít thở không khí trong lành.” Dù mang danh nghĩa “vợ”, nhưng tôi luôn tự biết vị trí của mình trong bản hợp đồng triệu tệ này.
Kỷ Tư Viễn khoác chiếc áo khoác lên vai tôi, trầm giọng: “Cũng được, để anh ‘giải quyết’ cô ta trước.”
Tôi nghẹn họng. “Giải quyết”… nghe sao mà giống phim hành động xã hội đen thế nhỉ? Anh lại hỏi: “Em còn gì muốn hỏi anh không?”
“Khô… không có.”
Thật ra tôi lo muốn c.h.ế.t! Lỡ hai người họ “tình cũ không rủ cũng tới” rồi hợp sức sa thải tôi, thu hồi lại đống tiền lương thì tôi biết đào đâu ra một triệu tệ một tháng nữa đây?
Tôi lang thang một mình dưới phố, nhìn đến cả con ch.ó cũng có đôi có cặp mà lòng buồn rười rượi. Đang lúc tâm trạng xuống dốc không phanh thì bỗng gặp ngay “kẻ thù truyền kiếp” – lão anh rể hụt của tôi.
Tôi kéo mũ sụp xuống, định làm ngơ lướt qua như người dưng ngược lối.
“Nhược Nhược!” Thấy tôi không phản ứng, anh ta vội chạy tới chặn đường: “Hứa Kỳ là do anh đưa đến đấy.”
Tôi: “???”
Hóa ra kẻ phá hoại công việc làm ăn ngàn vàng của tôi chính là gã này? Tôi nghiến răng, cố nặn ra nụ cười “thân thiện”: “Ồ, thế thì cảm ơn anh nhiều nhé!”
Anh ta trưng ra bộ mặt sốt sắng đến phát nôn: “Em phải hiểu cho anh, trên đời này chỉ có anh mới thật lòng với em thôi. Anh đưa cô ta đến để em thấy rõ bộ mặt thật của nhà giàu…”
Thanh đại đao dài năm mươi mét trong trí tưởng tượng của tôi suýt chút nữa đã rút ra khỏi vỏ. Tôi giả vờ bước đi, rồi thuận chân tặng cho anh ta một cú đạp “trời giáng” ngay mu bàn chân.
Anh ta đau đến mức mặt biến sắc, ngồi thụp xuống đất rú lên như bị chọc tiết.
“Ôi, em xin lỗi nhé, chân anh có sao không?” tôi thốt lên với chất giọng giả trân nhất có thể.
Anh rể ôm chân nhăn nhó, nhưng vẫn cố gồng mình đóng vai si tình: “Không sao, em từ xưa mắt đã kém, nhìn người không chuẩn, anh không chấp nhặt làm gì. Anh chỉ muốn nhắc lại… anh vẫn luôn đứng đây đợi em quay đầu.”
“…” (Tôi thề là tôi sắp nôn ra đây rồi!)
“Anh đang nói ai mắt kém cơ?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng sương đột ngột vang lên từ phía sau. Kỷ Tư Viễn lù lù xuất hiện, tay dắt theo con ch.ó ngao Tây Tạng to lù lù của nhà hàng xóm – sinh vật trông giống một con sư t.ử nhỏ hơn là một thú cưng.
Anh rể tôi vừa nhìn thấy “vị thần tài” kiêm sếp tổng thì hồn xiêu phách lạc, lắp bắp: “Tổng… Tổng giám đốc Kỷ, sao anh lại ở đây?”
Kỷ Tư Viễn nheo mắt, khí thế bức người: “Gan cũng lớn đấy, dám đứng đây chèo kéo vợ của sếp mình ngay trước mặt chính chủ cơ à?”
Anh rể còn định mở miệng ngụy biện, nhưng con ch.ó ngao bỗng gầm lên một tiếng vang động cả khu phố rồi chồm tới. Anh ta hoảng loạn đến mức vắt chân lên cổ mà chạy, rơi luôn cả chiếc giày da bóng loáng lại hiện trường.
Kỷ Tư Viễn thong thả bước đến cạnh tôi, ánh mắt dịu lại đôi chút: “Em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn bứt rứt chuyện Hứa Kỳ, bèn lỡ miệng hỏi một câu đầy mùi giấm: “Sao anh không ở lại tâm sự với vợ cũ mà lại chạy ra đây làm gì?”
Không khí xung quanh lập tức đóng băng trong ba giây. Kỷ Tư Viễn nghiến răng, từng chữ thốt ra như chứa đầy t.h.u.ố.c súng: “Ai… nói với em… cô ta là vợ cũ của anh?”
Tôi khựng lại, đầu óc nhảy số lung tung: “Chẳng lẽ là… chưa cưới đã có con? Hay là tình nhân bí mật?”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lọn tóc mái lướt ngang mắt tôi. Kỷ Tư Viễn nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại đầy nguy hiểm. Anh bất ngờ đè gáy tôi xuống, cúi người đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu, nồng nhiệt đến mức khiến tôi cảm thấy khó thở.
Khi buông ra, anh tựa trán vào trán tôi, hơi thở vẫn còn chút dồn dập: “Ban đầu anh không định kể vì sợ em nặng lòng, nhưng anh không muốn em hiểu lầm thêm một giây nào nữa.”
“An An… thực chất là con gái của anh cả anh – Giản T.ử Thâm.”
Tôi sững sờ. Hóa ra sự thật đằng sau hào môn còn khốc liệt hơn tôi tưởng. Kỷ Tư Viễn có một người anh trai sức khỏe yếu ớt. Hứa Kỳ vì muốn một bước lên tiên nên đã dùng mọi thủ đoạn để m.a.n.g t.h.a.i với Giản T.ử Thâm. Nhưng anh ấy là người phân minh, anh muốn đón đứa trẻ về nhưng tuyệt đối không cưới người phụ nữ tâm cơ như cô ta.