Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Sau khi sinh, Hứa Kỳ giấu nhẹm An An ở một vùng quê hẻo lánh để uy h.i.ế.p nhà họ Giản. Cô ta độc ác đến mức bắt một đứa trẻ mới hơn một tuổi phải ăn bánh bao cứng như đá, để mặc con bé khóc khản cả giọng trong xó nhà. Cuối cùng, vì thương con, Giản T.ử Thâm đành chấp nhận kết hôn. Nhưng trớ trêu thay, trong một lần liều mình cứu Kỷ Tư Viễn khỏi tai nạn, anh ấy đã vĩnh viễn ra đi.
Căn phòng bí mật ở tầng hai… chính là nơi cất giữ những mảnh ký ức cuối cùng về người anh trai ấy.
Giấc mộng phu nhân nhà giàu tan vỡ, Hứa Kỳ nhẫn tâm vứt bỏ Kim An vào thùng rác như một món đồ chơi hỏng. Chính Kỷ Tư Viễn đã tìm thấy và ôm con bé về nuôi nấng. Nhưng cô ta vẫn không buông tha, liên tục lấy danh nghĩa mẹ ruột để vòi vĩnh, tống tiền nhà họ Giản suốt bao năm qua.
…
Thì ra là vậy. Bảo sao một cô bé được cưng chiều như công chúa lại luôn mang nét dè dặt, hiểu chuyện đến đau lòng. Nghe xong, tôi thấy tim mình thắt lại, thương An An đến rơi nước mắt.
Tôi nhìn Kỷ Tư Viễn, giọng khàn đi: “Anh kể cho em nghe những bí mật này… để làm gì?”
“Em là khúc gỗ à?” Kỷ Tư Viễn tức tối nhìn tôi, vẻ mặt đầy bất lực của một người đàn ông vừa dồn hết can đảm để tỏ tình nhưng đối phương lại đang mải… nhảy số.
Tim tôi đập thình thịch như đ.á.n.h trống trường: “Anh… anh nói thật lòng đấy à? Không phải đang diễn cho anh rể em xem đấy chứ?”
“Ừ.” Anh khẳng định chắc nịch.
Trời đã tối hẳn, trong đôi mắt sâu thẳm của anh phản chiếu ánh trăng sáng rực: “Anh thích em, Nhược Nhược. Làm vợ thật sự của anh nhé, không phải trên giấy tờ, mà là cả đời này.”
Tôi mím môi, bứt bứt vạt áo, buột miệng phá tan bầu không khí lãng mạn: “Vậy… mỗi tháng một triệu tệ tiền lương có còn giữ không?”
Không gian yên lặng mất vài giây, Kỷ Tư Viễn bật cười thành tiếng, giọng cười trầm thấp đầy quyến rũ: “Giữ chứ. Không những thế, toàn bộ tài sản của anh cũng đưa em quản hết. Được chưa, bà chủ?”
Cuộc sống “phim giả tình thật” bắt đầu bằng một bản hợp đồng nâng cấp, nơi mà tôi không chỉ nhận lương mà còn nhận luôn cả ông chủ.
Thế nhưng, “vợ cũ” hờ Hứa Kỳ vẫn chưa chịu buông tha. Chiều thứ Sáu, cô ta lại vác cái mặt dày đến cổng trường. Nhìn thấy cô ta dụi điếu thuốc, tô son đỏ choét cười với mình, tôi chỉ muốn tặng cô ta một vé đi thẳng về hành tinh khác.
“Cô đúng là giỏi thật,” Hứa Kỳ mỉa mai khi tôi đồng ý đưa cô ta đi tìm Kỷ Tư Viễn, “Không cần đẻ mà cũng ngồi mát ăn bát vàng. Tôi vất vả sinh nó ra, thế mà nó lại là con gái. Nếu là con trai thì…”
Tôi nhếch môi, vỗ nhẹ vô lăng chiếc xe mới mua: “Xe hình như bị hỏng rồi, cô xuống xem hộ tôi cái bánh sau có dính đinh không?”
Cô ta vừa hậm hực xuống xe, cúi người kiểm tra thì tôi lập tức nhấn ga, phóng vút đi trong làn khói bụi, để mặc cô ta gào thét giữa đường vắng. Tối đó, tôi kể lại chiến tích cho Kỷ Tư Viễn khi anh đang sấy tóc cho tôi.
“Dám hung dữ với An An của em, em cho cô ta biết thế nào là lễ độ!” Tôi khí thế bừng bừng.
Anh cười khẽ, những ngón tay dài lùa vào tóc tôi: “Làm tốt lắm. Anh thấy mình lấy được một người vợ… quá tuyệt vời.”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên nóng bỏng. Môi anh ngọt như mật ong, nụ hôn dịu dàng khiến tôi nhũn cả người. Ngay lúc quần áo sắp “vương vãi” khắp nơi, tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên:
“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ được không?”
Kỷ Tư Viễn nghẹn họng, còn tôi thì vội vàng đẩy anh ra. An An bé nhỏ luôn là “kẻ phá đám” đáng yêu nhất thế gian. Tuy nhiên, sự hiểu chuyện của con bé lại khiến chúng tôi đau lòng.
Vì nghe lời khích bác của Hứa Kỳ rằng mình là “đứa trẻ dư thừa”, An An đã bỏ nhà đi với mảnh giấy nhắn nhủ muốn ba mẹ hạnh phúc và sinh em trai. Chúng tôi gần như phát điên, tìm khắp các con phố cho đến khi thấy con bé đang lấm lem gặm mẩu bánh mì trước một tiệm bánh.
Sau trận “mất tích” kinh hoàng đó, Kỷ Tư Viễn đã có một buổi tâm sự mỏng với con gái: “Ba lấy được vợ là nhờ con đấy. Nếu con biến mất, mẹ cũng sẽ bỏ ba đi luôn. Vậy nên, con phải giúp ba giữ mẹ ở lại, được không?”
Mọi chuyện tưởng chừng êm đẹp thì hợp đồng hôn nhân của chúng tôi bị một nhân viên phục vụ “bóc phốt” lên mạng. Họ mỉa mai tôi là “người làm thuê cao cấp”, bảo tôi ở nhà chắc phải “hầu hạ” cả nhà họ Giản.
Lúc đó, Kỷ Tư Viễn vừa bưng chậu nước ấm chuẩn bị ngâm chân cho tôi. Anh đọc bài viết, nhìn chậu nước trong tay, vẻ mặt đầy suy tư: “Hầu hạ cả nhà? Thế bao giờ em mới hầu hạ lại anh một chút đây?”
Mặt tôi đỏ bừng, tức xì khói: “Anh còn mặt mũi nói! Em bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có hôn em trước mặt con!”
Anh bẹo má tôi, cười gian tà: “Tại em đáng yêu quá, anh nhịn không nổi.”
Mười phút sau… chúng tôi lại “lăn lộn” trên giường. Tôi bắt đầu nhận ra, ngoài số dư tài khoản tăng lên mỗi tháng, hình như tôi đã tìm thấy một thú vui mới còn “gây nghiện” hơn cả tiền.
Nửa đêm, khi tôi mệt rã rời, Kỷ tổng vẫn đang hăng say dùng nick ảo chiến đấu với các anh hùng bàn phím để bảo vệ danh dự cho vợ.
“Người ta đẹp người tốt nết, anh chồng mượn con để cưa đổ vợ thì có gì sai?” – Anh gõ phím tanh tách.
Tôi gắt lên: “Ngủ đi được không ông xã!”
Anh lập tức dập máy, chui vào chăn ôm chặt lấy tôi. Một vật mát lạnh, lấp lánh trượt vào ngón tay áp út.
“Nhược Nhược, tiền lương vẫn phát đủ, tài sản vẫn đưa em giữ. Nhưng chúng ta tổ chức một hôn lễ thật sự nhé. Không phải hợp đồng, mà là định mệnh.”
Tôi rúc vào n.g.ự.c anh, mỉm cười mãn nguyện: “…Được.”
– HẾT –